Thứ Hai, 30 tháng 9, 2019

Đơn phương thật ra cũng rất vui vẻ

Cửa hàng ngàn khép lại
Tất cả một đêm nay
Có lòng tôi rồ dại
Mở ra muôn ngàn ngày

 Tôi có lẽ đã đọc bài thơ này rất lâu trước đây trong cuốn tiểu thuyết nào đó của Nguyễn Nhật Ánh. Mà tôi, k còn nhớ nổi nội dung nữa. Nhưng tôi lại rất có ấn tượng với bài thơ này. Trong đầu tôi luôn hiện ra hình ảnh có một chàng trai nhỏ bé đứng dưới khu chung cư của cô gái mà anh yêu đơn phương cho đến khi tất cả ánh sáng từ những khu nhà đều tắt r mới trở về, ngày này qua ngày khác. 

Tình cảm như v, vừa đẹp lại vừa có chút u buồn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm giác nhất thời

Có đôi khi trong cuộc sống, ta khá dễ dàng rơi vào sự bi lụy đối với ai đó. Người ta luôn bị thu hút bởi điều gì đó, một...