Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2019

Trầm cảm

Tôi bắt đầu lo lắng về bản thân. Đọc một list triệu chứng của trầm cảm. Nào là mất ngủ, ăn không ngon miệng, thường xuyên buồn rầu, nhìn về tương lai một cách ảm đạm, dễ nổi nóng cáu gắt, giải quyết vấn đề một cách chậm chạp, lười giao tiếp,... Hình như trầm cảm đã "ghé thăm" tôi.
Tôi cách đây k lâu bắt đầu rất lười ra ngoài, đi xem phim, đi cà phê, đi ăn uống không còn nhiều hứng thú trong tôi (đi làm thì đương nhiên rồi). Căn phòng nhỏ của tôi là nơi làm tâm trạng của tôi ổn định nhất.
Lúc còn trẻ, tôi nghĩ tôi là người khá bốc đồng. Tôi làm mọi chuyện mà tôi thấy vui, dù học giỏi và lễ phép, tôi vẫn cúp học đi chơi với các bạn đồng trang lứa và coi đó như một thú vui. Mà hồi ấy, tôi thích đi chơi cực, đi qua nhà bạn, đi leo núi, đi chơi net, đi hái quả, đi tắm sông, tắm hồ cả tắm mưa nữa... À, tôi còn từng đánh lộn một lần năm tôi học lớp 9, đấy hẳn là chuyện bốc đồng nhất mà tôi từng làm.
Rồi, "ẦM". Cuộc đời của ai cũng sẽ đột nhiên có cái gì đó từ trên trời rơi xuống. Cuộc đời tôi cũng k khác mấy. Từ sau biến cố gia đình, tôi trầm lặng trưởng thành, nghĩ đến cuộc đời nhiều hơn là cuộc sống. Sau đó, tôi trở thành tôi của bây giờ.







Cảm giác nhất thời

Có đôi khi trong cuộc sống, ta khá dễ dàng rơi vào sự bi lụy đối với ai đó. Người ta luôn bị thu hút bởi điều gì đó, một...